Thương nhớ anh Chuyển

Lê Phạm Trung Dung (71, Nodai)

 
Nh́n di ảnh anh Chuyển và sau khi đọc những điếu từ cảm động của các anh Đặng Lương Mô, Tôn Thất Phương, Nguyễn Quốc Vọng, Vũ Mạnh Huỳnh…em rất bùi ngùi không cầm được nước mắt.Tuy biết ḿnh là thân phận kohai nhỏ bé trong tập thể sinh viên nhưng em thu hết can đảm để phát biểu những ǵ chất chứa trong ḷng từ bao năm nay.

Em có duyên lành được biết anh Chuyển khoảng năm 77,78 trong nhóm Nông Học ,thường họp tại nhà Á Châu Văn Hóa Hội Quán.アジア文化会館  Nhóm nông học phần lớn là các senpai như anh Chuyển, anh Dương Văn Quả, Anh Huỳnh Văn Ba, anh Nguyễn Quốc Vọng, anh Vũ Mạnh Huỳnh,a nh Nguyễn Minh Thành, chị Mỹ Yến…c̣n em là em út. Trong tai em vẫn c̣n nghe văng vẳng câu nói năm nào của anh Chuyển “Bây giờ th́ không chịu về,chờ khi nào đất nước ḿnh tốt đẹp rồi th́ về. Nếu bỏ đi hết th́ đâu c̣n có ai xây dựng”

Gạt bỏ qua những chính kiến khác nhau, đối với em các anh lúc nào cũng là những senpai đáng kính,một ḷng với quốc gia dân tộc anh Nguyễn An Trung, Nguyễn Đức Ḥe, Nguyễn Trung Chí, Đặng Lương Mô, Phan Văn Ngân, Phạm Vũ Thịnh, Lê văn Hảo, Lê Văn Phụng, Ngô Diệu Kế, Hồng Lê Thọ, Nguyễn Trí Dũng, Huỳnh Văn Ba… Các anh làm được nhiều điều tốt đẹp cho quê hương chớ bọn em th́ c̣n mang nặng nợ tổ quốc,quốc gia dân tộc.

Đêm nằm ngủ vắt tay trên trán, nhớ đến câu thơ của Nguyễn Công Trứ mà đau đớn trong ḷng :
“Đi không chẳng lẽ trở về không
Cái nợ cầm thư phải trả xong”

Anh Chuyển đă làm tṛn trách nhiệm một người con cưng đối với quốc gia dân tộc, một nhà giáo dục hiếm có đối với thế hệ đàn em con cháu.

Cầu nguyện hương hồn anh sớm về cỏi Tây Phương Cực Lac.

Lê Phạm Trung Dung (71, Nodai)
(Montréal 23/06/2008)