|
“Nơi anh về trời xanh không anh,
Ta nghe từng giọt lệ,
Rớt xuống thành hồ nước lung linh.”
Vậy là sắp tới ngày 49! Thời gian thấm thoát trôi
nhanh, nhưng tôi tưởng chừng như mới hôm qua. Có lẽ giờ nầy anh
Chuyển vẫn đang c̣n ở quanh đây, anh vẫn c̣n đang vương vấn với gia
đ́nh, bạn bè, và nhiều ước vọng chưa hoàn thành về công việc của anh
muốn cống hiến cho quê hương.
Ngày Lễ Tiễn Biệt anh, giây phút cuối cùng sau khi
mọi người làm lễ “Hiến Hoa”, và nắp quan tài bắt đầu đóng lại. Tôi
đứng lặng yên nh́n quan tài…và chợt nhận ra: rơ ràng có khoảng không
gian cách biệt giữa Anh và Tôi. Dù cùng ở trong một không gian,
nhưng anh và tôi, mỗi người đang đứng trong một “ thế giới riêng
biệt. “ Giờ phút cuối khi nâng quan tài đưa anh về nơi an nghĩ cuối
cùng! Từng bước, từng bước, đưa quan tài về phía xe Tang, quảng
đường dài chừng 20m, nhưng tôi cảm giác đang cùng anh đi trên đường
xa vời vợi. Khi cánh cửa xe Tang khép kín, mọi người cúi đầu chào
anh lần cuối, tôi mới hiểu rằng từ đây ḿnh thực sự không c̣n gặp
được anh Chuyển trên cơi đời nầy !!!
Nhớ lại chiều thứ Bảy, ngày 10 tháng 6, nhận được
liên lạc từ anh em báo tin cho biết anh Chuyển đang bất tỉnh hôn mê
và đang nhập bệnh viện. Tôi như người ngủ mơ, nghe anh em báo như
vậy mà cũng như không nghe và cũng không hiểu ǵ. V́ trước đó mấy
hôm, anh và tôi vẫn c̣n nói chuyện điện thoại, anh dự định về tiếp
tục công tác ở Việt Nam trong tháng 8 nầy, và sau đó, tháng 9 sẽ
sang nghiên cứu ở Đại học Stanford, ở pḥng nghiên cứu của anh Vũ
Hữu Thành. Tôi bảo: “hy vọng anh sẽ có thêm nhiều thành quả mới,”
anh cười, hồn nhiên trả lời: “cuộc đời c̣n nhiều khó khăn, anh em
làm được cái ǵ th́ cố gắng mà làm.”
Hôm đám tang của anh, gặp lại chị Ryuko, cháu Anh
Đào (Mie, con gái đầu ḷng, nay đă là Bác sĩ tốt nghiệp ở Đức, có
gia đ́nh và 2 cháu gái), cháu Thanh Phương ( Ayu cũng đă có gia đ́nh,
có một cháu trai và đang chuẩn bị sinh cháu thứ 2), và cháu Cửu Long
(Ryu, đứa con trai út, bị chứng khuyết tật bộ năo từ lúc mới sinh,
hiện tại phải ở thường xuyên trong Viện Nuôi dưỡng người khuyết tật
). Lúc thấy tôi đến chào và ngỏ lời chia buồn cùng gia đ́nh, cả chị
Ryuko và hai cháu Mie và Ayu đều nói: “ Chú Quả, trông cũng không
khác xưa là mấy,” tôi trả lời: “Theo thời gian có già đi nhiều chị
ạ.” Mọi người cùng rơm rơm nước mắt…
Hồi tưởng lại vào năm 1970, lúc luyện thi vào đại
học, lúc đó nhiều anh em đi trước như anh Nguyễn Đức Ḥe, Trần Đ́nh
Tưởng, Huỳnh Mùi, Vũ Tất Thắng, Nguyễn An Trung, Nguyễn Hồng Quân,
Đinh Quốc Tuấn, Lê Văn Tâm, Đinh Văn Phước, Vĩnh Sính… luân phiên
nhau đến chỉ dạy anh em đi sau học luyện thi theo chương tŕnh của
Nhật. Trong đó anh Chuyển phụ trách phần Hoá Hữu Cơ, với cách dạy
độc đáo của anh là "luyện thi Tủ vào các đề thi của Đại học dự định
ghi danh thi…"
Nói về kiến thức và học vấn, anh Chuyển là một
trong những bậc đàn anh xuất sắc, cộng thêm với t́nh cảm sâu sắc của
anh đối với đất nước, anh em, bạn bè…Nhưng về khả năng văn nghệ th́
phải công b́nh mà nói là anh Chuyển được xếp vào hạng “Đóng quách.”
Trong các buổi sinh hoạt với anh em, đến phần văn nghệ bắt buộc ai
cũng phải tham gia, anh Chuyển chỉ có một bài hát duy nhất đó là bài
“Tự nguyện” của Trương Quốc Khánh:
Nếu là Chim, tôi sẽ làm loài Bồ
câu trắng.
Nếu là Hoa, tôi sẽ là một đóa Hướng Dương.
Nếu là Mây, tôi sẽ là một Vầng mây ấm.
Nếu là Người, tôi sẽ chết cho Quê hương.
Vào lúc đó chiến tranh VN đang đi vào giai đoạn
cuối cùng. Hội đàm Paris về vấn đề VN đang tiến hành…Vào dịp lễ
Giáng Sinh năm 1972, phía Mỹ tăng cường máy bay B52 oanh tạc Hà Nội
gần 12 ngày đêm, nhưng cuối cùng trận “Điện Biên Phủ trên Không” đă
buột Mỹ phải kư vào hiệp ước Ḥa B́nh Paris. Bài hát “Hà Nội Niềm
tin và Hy vọng” cũng được ra đời vào dịp đó và cũng là bài hát mà
anh Chuyển rất thích !
Ơi Đông Đô ! Hồn thiêng dấu xưa
c̣n in nơi đây
Ơi Thăng Long ! Ngày nay chiến công rạng danh non
sông
Rồi chiến tranh chấm dứt. Trong nước cũng như
ngoài nước dậy lên phong trào xây dựng đất nước sau chiến tranh. Ở
Nhật các anh chị em hồ hỡi trong cao trào đó. Anh Chuyển là một
trong những người đi tiên phong, nhiệt t́nh đề nghị tổ chức nhiều
nhóm về Khoa học kỷ thuật: Nông nghiệp, Công nghiệp, Kinh tế…nhằm
qui tụ các anh chị em cùng ngành nghề, trao đổi về kiến thức, kỷ
thuật để có thể sớm về VN thực hiện ước mơ xây dựng đất nước bằng
kiến thức ḿnh thu thập ở xứ người.
Thời gian trôi qua, 5, 10, 20 năm sau…việc trở về
VN để đóng góp mỗi ngày một xa. V́ thực tế của cuộc sống, buộc ḷng
nhiều anh chị phải ra đi khắp bốn phương trời. Người đi Mỹ, Canada,
kẻ đi Úc, Pháp, Anh Quốc.v.v.. để vừa tiếp tục t́m kế sinh nhai,
đồng thời trau dồi thêm khả năng chuyên môn của ḿnh. Phong trào “Đi
nước khác, ở lại Nhật, hay về VN,” lúc đó các anh chị em đều mang
một nỗi niềm: “ Đi, Ở ,Về” vẫn là đề tài luôn luôn đối diện với từng
người…
Nhớ lại trong thời chiến tranh, tôi đă có lần đọc
được câu thơ mà ngày nay không nhớ tên tác giả:
“Đất nước hơn hai mươi năm cầm
súng,
Mà vầng trăng vẫn c̣n xẻ làm đôi”
Và ngày nay:
“Ḥa B́nh thống nhất hơn ba mươi
năm
Mà ḷng người vẫn c̣n tan tác đôi nơi “
Qua nhiều lần trao đổi với anh Chuyển về những vấn
đề đóng góp Khoa học kỷ thuật với trong nước, anh vẫn luôn luôn ôm
hoài bảo “ cải tạo tầm vóc của người VN bằng con đường dinh dưỡng,”
và anh vẫn say sưa : “Quả thấy chưa, ngày xưa người ta thường chê
người Nhật lùn, nhưng bây giờ sau mấy mươi năm, qua con đường dinh
dưỡng, người Nhật đă có tầm vóc lớn trên thế giới ! C̣n về phía
người VN ḿnh, qua các trận thể thao như đá banh, bóng chuyền, bóng
rỗ…v́ tầm vóc của ḿnh c̣n thấp kém, dinh dưỡng thiếu thốn, nên
không có đầy đủ sức lực để so tài với thế giới. Do đó phải bắt đầu
cải tạo qua con đường dinh dưỡng và giáo dục mới hy vọng vài thế hệ
nữa, người VN mới có được tầm cở trên thế giới.”
Những năm c̣n học đại học, có những buổi tối, sau
khi làm thí nghiệm về trễ, tôi, anh Chuyển, cùng với các anh: Mai
Văn Hào, Vũ Mạnh Huỳnh, Nguyễn Trọng B́nh, Bùi Chí Trung kéo nhau ra
quán “Akachochin-Ḷng Đèn Đỏ” ( một loại quán nhậu rẽ tiền) gần đại
học Tokyo, để nhậu gà nướng và các món nhậu đặc thù của người Nhật.
Đến lúc tốt nghiệp, có anh em ra đi nước khác, những anh em c̣n ở
Nhật vẫn thỉnh thoảng họp mặt nhau ở các quán nhậu rẽ tiền để tán
dóc nhiều chuyện…
Hôm được tin tôi nhận giải thưởng từ Hội Marine
Biotechnology Nhật Bản, tôi gọi để anh Chuyển biết và đồng thời cám
ơn những lời góp ư của anh trong quá tŕnh tôi triển khai đề tài
nghiên cứu từ đại học cho đến khi vào làm việc trong bộ phận nghiên
cứu của công ty Mitsubishi Gas Chemicals. Qua điện thoại, anh vui vẻ
và nói ngay: “Quả kun, subarashi katta ne, hontoni omedeto “(Chú Quả,
tuyệt vời nhỉ, thành thực chúc mừng), và tiếp đó anh nói tiếng Việt:
“hôm nào rảnh anh em ḿnh kéo nhau đi nhậu nhẹt một chầu.”
Bây giờ những ngày tháng đó đă thật sự đi qua, lần
gặp anh ở VN vào buổi họp của Câu lạc bộ Việt Kiều ngày 28 tháng 12
năm 2007, đó cũng là lần cuối cùng !!!
Anh Chuyển ra đi, riêng tôi mất đi một người anh
đáng yêu, một người thầy đáng kính và một người bạn sẵn sàng chia xẻ
những khó khăn, góp ư chân thành mỗi khi được hỏi thăm ư kiến.
Trong ngày lễ Tang, hàng hàng lớp lớp các cô học
tṛ, các bạn đồng nghiệp, các anh chị VN, đang được anh tạo điều
kiện nghiên cứu học tập ở Đại học anh đang trực tiếp giảng dạy trong
nhiều năm qua, đă đến giă biệt anh lần cuối. Tôi chợt hiểu rằng,
trong nhiều năm tháng qua, anh đă gieo nhiều hạt giống tốt, đặc biệt
là xuyên qua vấn đề giáo dục dinh dưỡng, và tương lai các hạt giống
tốt sẽ nẩy mầm, tạo nên nguồn động lực đóng góp quan hệ cải tạo dinh
dưỡng của VN bằng con đường Khoa học kỷ thuật hợp tác với Nhật và
nhiều nước trên thế giới. Anh Chuyển đă làm công tác:
“Sự nghiệp trồng cây là sự
nghiệp mười năm,
Sự nghiệp trồng người là sự nghiệp trăm năm”
Càng nghĩ đến anh, tôi cảm thấy nghẹn ngào, không
ngăn được nước mắt. Chắc giờ nầy anh c̣n đang quanh quẩn bên gia
đ́nh, bên bạn bè, và anh c̣n ôm ấp nhiều hoài băo chưa thành. Nhưng
tôi vẫn tin là theo thời gian, những ước vọng ấy sẽ thực sự h́nh
thành ở VN !
Đêm nay ngước nh́n lên bầu trời, trong bóng đêm
tối, tôi vẫn c̣n thấy anh và cảm giác như đang nói chuyện với anh
như ngày nào. Nh́n lên trời cao, tôi thấy anh vẫn mĩm cười rất dễ
thương, rồi dần dần mờ nhạt…một v́ sao băng biến mất ở cuối tận chân
trời… những cánh sao khác dần dần nhạt nḥa, rồi một làn gió nhẹ
thoáng qua, tôi tự bảo thầm:
“Anh Chuyển, thật sự anh ra đi sao?
Từ trên cao anh vẫn mĩm cười ”
“ Những hẹn ḥ từ nay khép lại,
Thân nhẹ nhàng như mây,
Chút nắng vàng từ nay cũng vội,
Khép lại từng đêm vui….”
Vĩnh Biệt
Anh Nguyễn Văn Chuyển
Tưởng niệm ngày 49
Dương Văn Quả, Nhật Bản
|
|