|
Quả thật là lạ.
Chúng tôi ít khi nói chuyện chính trị, không đề
cập đến học vị cũng như bàn căi về các vấn đề khoa học dinh dưỡng,
điện toán của ngân hàng, hoặc tài chánh kinh tế, các món chuyên môn
của anh, anh Vinh, và tôi. Vậy mà chúng tôi gần gũi thân thiết với
nhau đă 45 năm nay, hơn một nửa đời người.
Anh và tôi cùng đến Tokyo mùa xuân năm 1963, bỡ
ngỡ bước chân vào xứ lạ, với những băn khoăn ray rứt và hồn nhiên
của tuổi trẻ. Chúng tôi đă nói với nhau rất nhiều chuyện, chia sẻ
với nhau rất nhiều điều, cùng chung bước trên những con đường lớn,
đường nhỏ ở Tokyo, California, New York, Boston, Philadelphia,
Vietnam....
Chúng tôi gọi nhau bằng tên, bằng Bạn, bằng Ḿnh,
bằng Ông, bằng San, dạo sau này tóc anh trắng quá, chúng tôi gọi anh
bằng Sensei. Thấy Chuyển luôn luôn làm việc nhiều, anh Vinh gọi
Chuyển "The Japanese Bee".
Giọng nói ấy, khuôn mặt tinh anh với đôi mắt lúc
nào cũng như mỉm cười đó vẫn c̣n ở đâu đây.
Bề ngoài lúc nào anh cũng nhẹ nhàng, vui vẻ, ḥa
nhă, nhưng thật ra anh đang cố gắng hết ḿnh. Có thể là anh đang lo
giải quyết một vấn đề cho một người bạn, ưu tư của một người thân,
hay trả lời những thắc mắc của một đám sinh viên nào đó, ở Nhật Bản
hay Việt Nam. Anh rất quan tâm đến giới trẻ và đặt nhiều kỳ vọng vào
lớp sinh viên đang lớn lên. Anh nói đó chính là sức mạnh của quê
hương. Anh hay nhắc, đừng coi thường bọn trẻ, chúng nó trưởng thành
hơn ḿnh tưởng, cần ǵ cứ hỏi, về vấn đề kỹ thuật giới trẻ nhanh trí
cực kỳ.
Vừa đến Nhật là anh và một nhóm bạn rủ nhau đi học
Karate, dần dần ai cũng bỏ cuộc chỉ c̣n lại anh, đă theo học cho đến
cùng để lấy được đai đen. Đâu có dễ ǵ có đai đen Karate. Cũng thời
trai trẻ hồn nhiên đó, anh và các bạn đi học nhảy và anh đă là kép
"twist" đẹp nhất. Đó là duyên Trời cho anh, nhờ vậy mà anh gặp Ryuko,
người bạn trăm năm của anh. Tôi vẫn c̣n nhớ những ngày anh nói
chuyện lấy vợ Nhật, ngày anh em Komaba dự đám cưới của anh và Ryuko,
ngày anh có con gái đầu ḷng tôi đă đặt tên Nguyễn Lưu Anh Đào. Lưu
là tên tiếng Việt của Ryuko và kể từ đây chàng Nguyễn lưu lại xứ Anh
Đào.
Lúc nào anh cũng sẵn sàng giúp đỡ người khác một
cách tích cực để người được anh giúp không thấy ái ngại. Một anh bạn
trong tiếng nấc nghẹn ngào đă kể với tôi là "nếu không có Chuyển tôi
đâu có nghĩ đến chuyện đi Nhật". Anh bạn đến ṭa đại sứ Nhật để hỏi
thăm về cách thức đi du học. Đang ngồi chờ ở pḥng đợi th́ gặp
Chuyển bước ra. Cả hai đều chưa biết nhau, Chuyển tươi cười hỏi : "Bạn
định xin đi Nhật à? Tôi sẽ chờ bạn ở đây, khi bạn nói chuyện với
chuyên viên Nhật xong ḿnh xuống uống cà phê, tôi sẽ cho bạn biết
những ǵ tôi đă kinh nghiệm." Ra khỏi văn pḥng, anh bạn thấy Chuyển
vẫn c̣n ngồi đó chờ như đă hứa. Hai người nói chuyện với nhau thân
t́nh. Chuyển chỉ dẫn những điều cần thiết phải làm, giải thích là có
hai cách đi du học, quốc phí và tư phí. Chuyển nói: Bây giờ xin học
bổng quốc phí cho năm học sắp đến đă trễ rồi. Tôi vừa mới được cho
biết là đă được học bổng đi Nhật tháng tư này. Sau đó anh chở anh
bạn mới quen đến gặp một người quen khác cũng đang chuẩn bị để xin
đi học tư phí. Anh làm bạn dễ dàng như thế và anh biết duy tŕ t́nh
bạn dài lâu, anh chăm sóc, chỉ bảo, anh thân t́nh . Cứ hỏi anh một
vấn đề, nhờ anh một chuyện, dù nhỏ dù lớn anh đều hăng hái giúp một
tay.
Anh ít khi giận ai mà cũng không muốn ai giận anh.
Một anh bạn kể, có lần không biết sao đó mà hai người phật ḷng nhau,
không ai nói chuyện với ai suốt cả ngày. Hôm sau anh Chuyển đến gơ
cửa pḥng bạn, rủ qua pḥng ḿnh nói chuyện. Qua pḥng th́ thấy
Chuyển đă để sẵn hai bát soba nóng hổi, rồi ngắn gọn Chuyển nói: "Ăn
đi". Hai người yên lặng ăn xong tô ḿ gói, Chuyển nh́n thẳng vào mắt
bạn, ch́a bàn tay ra, rồi hai bàn tay bắt lấy nhau. Chuyển vừa cười
vừa nói với bạn : "Thôi nhé - Ḥa b́nh nhé". Sao mà dễ thương thế,
dễ ǵ mà làm được chuyện như vậy?.
Rồi 1965, 66, 67, 68.. năm tháng cứ trôi qua, cuộc
chiến ngày càng khốc liệt. Chúng tôi mỗi đứa bận bịu một kiểu khác
nhau nhưng không bao giờ quên giúp bạn bè. Tôi đă từng ngồi với anh
làm nhân chứng cho những cuộc kết hôn, những đám cưới của thời sinh
viên, nói chuyện về tương lai, dù là một tương lai thời đó rất mù
mịt không biết ngày hôm sau sẽ ra sao. Anh hay nói "Tụi ḿnh lớn cả
rồi, mỗi đứa phải chọn một con đường, thấy thích hợp th́ cứ đi..."
Năm 1968 tôi và anh cùng lên cao học, cùng ở Tokyo
dù học ở hai trường khác nhau. Chúng tôi yên lặng tiễn đưa từng
người bạn một rời khỏi Tokyo, đi theo bước đường họ chọn. Anh chu
đáo lo lắng, tỉ mỉ từng chi tiết, những đêm khuya từ phi trường đưa
tôi về nhà trọ, chúng tôi chỉ nói với nhau "ḿnh sống với một tấm
ḷng, ở đâu rồi cũng vậy thôi". Anh biết tôn trọng quyết định của
mọi người, không muốn thuyết phục ai phải suy nghĩ như ḿnh cũng
không chỉ trích ai về quyết định của họ. Anh không nặng lời và không
nói xấu ai.
Năm1970 xong cao học, đáng lẽ tôi ở lại Tokyo học
chương tŕnh tiến sĩ nhưng cuối cùng rồi tôi cũng ra di. Tiễn chân
tôi anh nói, "học ở Mỹ cho nó khác, nhiều khi lại có ích hơn cho
nước ḿnh''. Những năm đó và những năm về sau nữa, chúng tôi mỗi đứa
một phương. Chúng tôi qua thêm một xứ lạ, tứ cố vô thân, vật lộn với
đời sống mới. Anh dấn thân vào một hành tŕnh khác, dằn vặt, trưởng
thành với những xót xa của tổ quốc điêu linh. Chúng tôi vẫn liên lạc
với nhau để biết là ai nấy đều b́nh yên, gia đ́nh hạnh phúc, con cái
khỏe mạnh. Lúc nào anh cũng nhắc: "tiếp tục viết đi nhé".
Thập niên 80, anh Vinh có nhiều dịp đi công tác ở
Tokyo, lần nào hai anh cũng gặp nhau. Họ dẫn nhau về Inage, Chiba,
đến thăm cư xá Komaba, đi Yurakucho ăn cháo. Có năm họ đến tiệm hớt
tóc ở gần ga Inage, mong t́m lại h́nh bóng cũ, thất vọng khi thấy
dáng dấp già nua của bà chủ tiệm bên cạnh cô con gái xinh đẹp như bà
ngày nào, hai ông nh́n nhau...không cần nói cũng hiểu.. ôi th́ ..
tóc ḿnh cũng đă bắt đầu đổi màu.
Măi đến năm 1993, anh mới có dịp qua Mỹ. Đến thăm
chúng tôi tại New York, nh́n nhau chúng tôi cứ tủm tỉm cười, biết
bao nhiêu điều chưa nói hay không nói, biết bao nhiêu dằn vặt âm ỉ
trong ḷng. Ngày đầu gặp nhau anh rất yên lặng, đi quanh khu vườn
rồi quanh nhà, gặp ǵ cũng hỏi.. Cái này Nhật chưa có, cái kia chưa
thấy bao giờ...ờ Mỹ giàu có thật...
Chúng tôi đưa anh đi thăm exryu ở quanh vùng và
một số bạn cũ thời trung học Chu văn An; đưa anh đi t́m hiểu New
York, giới thiệu anh những khác biệt giữa Mỹ và Nhật . Sau chuyến đi
đó anh nói, tất cả những ǵ ḿnh nghĩ về Mỹ từ xưa nay đều khác hẳn
với những ǵ ḿnh đă thấy. Từ đó về sau, chúng tôi gặp nhau thường
hơn, một hay hai năm một lần, nếu không ở New York th́ ở California
hay Tokyo. Mỗi lần anh đi thuyết tŕnh ở Mỹ hay thăm con gái ở Âu
Châu anh đều cố gắng trả thêm tiền sai biệt để ghé lại New York. Nhớ
lại lần anh ghé thăm sau đám cưới cháu Anh Đào ở bên Đức, anh nói: "Chưa
bao giờ ḿnh khóc như thế ông à, tiễn con gái đi lấy chồng là biết
ḿnh đứt đi một khúc ruột". Rồi bạn sẽ biết, đau lắm, đau ghê lắm
nhưng là cái đau "bitter sweet" đấy bạn ạ. Hai anh hay giỡn nhau về
mái tóc, tóc anh th́ lúc nào cũng mạnh, lúc c̣n đen th́ xanh mướt,
khi đổi màu th́ bạc như bạch kim, trong lúc anh Vinh than phiền tóc
ḿnh cứ bỏ ḿnh ra đi không một lời từ biệt. Thế là lần sau đến New
York anh đem cho thuốc xức tóc và bảo: "Phải lo chăm sóc chứ, cũng
như một khu vườn đẹp trồng cây cho tốt mà không tưới nước bỏ phân,
không vun xới th́ chẳng đi đến đâu. Bạn ơi, không phải chỉ là chuyện
tóc thôi đâu nhé.. chuyện đời cũng thế..," Anh đúng là một nhà giáo,
một nhà giáo có lương tâm.
Ở New York anh và anh Vinh thích đi du thuyền
quanh đảo Manhattan, xem nhạc kịch Broadway, đi thăm phố Ư phố Tàu.
Dần dần anh thích nhạc kịch, sau khi xem vở Chicago về anh nói "ai
bảo Mỹ không thâm thúy". Anh đang c̣n muốn xem nhiều nhạc kịch khác
nữa nhưng mỗi lần đến chơi thời giờ đều rất giới hạn nên không làm
được hết những điều dự định. Trước khi đến chơi anh đều dặn trước,
nhớ cho ăn món thịt ḅ, cá salmon chiên dầm với nước mắm gừng "rất
Huế" của tôi. Trong buổi ăn khi nào anh cũng uống bia trước, rồi
uống rượu van sau. "Moderate nhé, cái ǵ trong cuộc đời cũng phải
moderate các bạn ạ."
Anh không đi chơi chỉ để mà chơi, lúc nào cũng t́m
ṭi học hỏi. Chúng tôi đưa anh đến những trường đại học quanh vùng
New York. Anh đến thăm Marymount College ở gần nhà v́ có liên hệ mật
thiết đến Nihon Joshi Dai; khi đến những đại học khác quanh miền
Đông lúc nào anh cũng quan sát kỹ lưỡng. "Chúng nó giàu quá bạn ạ,
và rất phong phú, sinh viên ở đây thật may mắn, sách vở vô số kể. .
cái này th́ Nhật đang c̣n thua".
Có lần anh đến thuyết tŕnh tại đại học Wellesly,
một đại học nữ gần Boston, anh nhất định không ở khách sạn mà đến ở
lại cư xá với con gái chúng tôi "để xem bọn sinh viên ở Mỹ sinh sống
như thế nào". Thế là bác Chuyển sống một ngày sinh viên với các cháu,
ăn sáng ăn trưa đi thư viện.. buổi tối tụi nó mời bác đi ăn steak,
gọi là American Food.. "Oh my God", anh về nói với chúng tôi, sao
chúng nó ăn thịt lắm thế, miếng steak to tổ bố, ăn được cả tuần...ḿnh
phải bảo bọn nó đừng ăn thịt nhiều; ...dạ dạ, chúng nó khúc khích
cười ḿnh ông ạ... đâu có tiền mà đi ăn steak mỗi ngày.. "bác đừng
lo".
Một hôm anh vui vẻ gọi điện thoại cho chúng tôi từ
Tokyo.. Hàn ơi, có tin này hay lắm. Thanh Phương muốn đi theo chân
của bạn.. đang thi vào đại học Hitotsubashi. Mùa hè sau đó anh đưa
cháu Thanh Phương Ayu qua ở lại với chúng tôi và lên thăm Hà An,
Thanh An, lúc đó đang học đại học tại Boston và Providence. Anh muốn
Thanh Phương có cơ hội hiểu biết đời sống và đại học Mỹ, để t́m thấy
sự khác biệt tận mắt giữa Nhật và Mỹ . Anh Đào th́ đă tốt nghiệp bác
sĩ và hành nghề bên Đức.
Anh mong mỏi thế hệ thứ hai t́m hiều thêm về Việt
Nam, khuyến khích con cháu sinh trưởng tại ngoại quốc về thăm để
hiểu biết thêm về quê hương xứ sở.
Anh thúc giục chúng tôi phải về lại để thấy sự đổi
khác. Hè năm 1997 anh là người đứng ra lo lắng cho hai mẹ con tôi và
Thanh An ghé Tokyo trên đường về Việt nam. Chúng tôi ở lại nhà anh,
chứng kiến sự tận tâm của anh cùng Ryuko săn sóc cháu Cửu Long mỗi
ngày. Tôi thấy một ngày của "con ong này" dài quá, hai mươi bốn
tiếng đồng hồ không đủ để làm việc nhà, việc trường, việc quê hương.
Cùng mùa hè năm ấy khi thấy cháu Thanh An thích Việt Nam, xin ở lại
Huế sống trong chùa 3 tuần, anh nói: "Đă thấy chưa, con cháu ḿnh
rồi sẽ yêu quê hương ḿnh, từ quan tâm đến yêu thương đến giúp đỡ
chỉ có một bước đường thôi." Đúng như thế từ đó về sau các cháu có
th́ giờ và phương tiện là về giúp bệnh viện Huế.
Mấy năm gần đây anh cùng Ryuko vận động tổ chức
nhà Quan Tâm với chương tŕnh giúp đỡ người khuyết tật. Anh vẫn thán
phục Ryuko đă kiên nhẫn, tận tâm để tạo được cơ hội giúp đỡ những
gia đ́nh có con cái khuyết tật. Anh nói "Công tŕnh này là của Ryuko
đó, v́ vậy mà không có th́ giờ đi New York với ḿnh" rồi cười cười
"Good job Ryuko" năm tới cả gia đ́nh ḿnh sẽ có th́ giờ đi chơi xa
đi Mỹ, đi Âu Châu, gia đ́nh Anh Đào, gia đ́nh Ayu ....
Chúng tôi chờ đợi chuyến đi đó, chuyến đi hứa hẹn
đó đáng lẽ đă xảy ra vào tháng 9, 2008 ....
Trên một chuyến đi từ New York - Boston, trên xe chúng tôi vừa nói
chuyện vừa nghe nhạc. CD bắt đầu bằng bài Quê Mẹ .. anh vừa nói
chuyện vừa nghe, đến câu : "Bước thăng trầm vương vấn quê ai.." là
vội hỏi CD của ai vậy? Anh Vinh trả lời của một người bạn mới tặng,
cứ nghe đi... khi nghe đến khúc:
"Người ly hương không hẹn ngày về
Anh đi ngày ấy không về
Ca dao em hát đoạn đời tang thương
Ước chi em là ḍng sông
Mong gặp anh ngoài biển khơi
Ước chi em là đám mây
Mong gặp anh trong mưa
Có hay em chỉ là sỏi đá
Chờ rong rêu phủ hết phận đời ḿnh"
Vinh, cho nghe lại bài đó đi, đầu đề là ǵ vậy?.
Anh Vinh để anh nghe lại hai bài Quê Mẹ và Sỏi Đá từ đầu.. ..Hay quá,
hay quá, ai viết lời thế...
Anh Vinh cười nói: Tác giả ngồi sau lưng Sensei đó,
không nói trước sợ bạn thiên vị. "Oh my God.. you wrote it?" anh
quay ra ghế sau, hai mắt và miệng to tṛn.
Về đến nhà anh yêu cầu làm cho một CD chỉ toàn là
bài Sỏi Đá lập đi lập lại thôi. Về đến Tokyo anh vẫn hay để bản nhạc
đó lên rồi thích thú ngồi làm việc.
Tiếc quá, tôi chưa kịp hỏi tại sao anh thích bài
đó đến thế, bây giờ th́ tôi chỉ biết "dedicate" bài đó cho anh, mong
là ở một thế giới nào đó anh vẫn c̣n nghe tiếng gọi "người ly hương
không hẹn ngày về".
Một trong những thư sau cùng anh viết.
"Đang t́m th́ giờ để ghé New York, The Bee is
busy, busy all the time! Đời sống ở Nhật là như vậy đó! Đời sống ở
Mỹ cũng cực nhưng enjoy hơn nhiều." Có những buổi sáng anh và anh
Vinh lái xe hơi đưa tôi ra nhà ga để lấy xe lửa đi làm. Tôi ngồi
trong xe nói chuyện cho đến lúc xe lửa đậu lại ở sân ga mới chạy vào.
Anh nói "Bà này làm việc như con thoi, nhưng rồi lại thêm "mà chẳng
bằng con ong đâu', anh luôn luôn ví anh là con ong, làm việc không
ngừng. Anh biết làm việc ở Mỹ cũng cực nhưng không quá cực như ở
Nhật. Cũng tại v́ anh quá cố gắng. Chính Thanh Phương có lần nói với
chúng tôi "Bố gambari sugi - cố gắng quá sức".
Dạo sau này không hiểu sao chúng tôi hay nói
chuyện đời.
Khi nói về hạnh phúc, anh viết:
"Ḿnh cũng nghĩ như Hàn. Hạnh phúc có hay không là
trong tâm của mọi người.
Nếu nghĩ là ḿnh có hạnh phúc th́ đó là hạnh phúc.
C̣n nghĩ rằng ḿnh bất hạnh, th́ là bất hạnh thiệt. Theo ḿnh nghĩ,
con người phải biết tiến tới và phải biết dừng lại!
Như ai đó nói: Sáng sớm ngủ dậy, thấy ḿnh c̣n
sống, là phải cám ơn đời đă cho ḿnh thêm một ngày để yêu thương!"
Tôi viết lại
"Definitely, life is very short, and the older you
get the shorter you feel about what's left in life for you...!!!
(Thus, I understand why older people want to live longer....)
Treasure the happiness that falls into your life and count your
blessings.
Only what belongs to you are really yours, everything else are
nothing
The world is a "ball of confusion over strange things"
Hi Han.
Subarashii kangae da ne !!
Please enjoy what you have now! Life is too short!!!! Đừng phải suy
nghĩ chuyện vớ vẩn!!!
Bravo Han
NVC
Đâu có ngờ đó là một tiếng than. Đâu có ngờ đó là
những lời trao đổi cuối cuộc đời.
Hôm được tin anh bị tai biến mạch máu năo, chúng
tôi đang ở California. Cùng một đám bạn quư mến anh chúng tôi xin
thầy Chơn Thành làm lễ cầu an cho anh ở chùa Liên Hoa. Chúng tôi ai
nấy đều cầu nguyện có một phép nhiệm mầu đem anh trở lại với chúng
tôi. Anh không thể nào bỏ bầy mà ra đi sớm như vậy. Nhưng Trời đă
không chiều ḷng thành, hay Trời đă đem anh ra khỏi cái nghiệp sống
trầm luân.
Anh mất khi chúng tôi ở trên máy bay về New York.
Về đến nơi, anh Vinh lấy chuyến máy bay tiếp theo, bay ngược về Tokyo để
đưa người bạn của gần nữa thế kỷ về nơi an nghỉ cuối cùng.
Vẫn c̣n bàng hoàng xúc động, anh Vinh nói với một anh bạn,
không ngờ ḿnh đón Chuyển ở phi trường Haneda bốn mươi lăm năm trước,
bây giờ lại gánh quan tài Chuyển trên vai đưa về bên kia thế giới.
Ngày đưa đám anh ở Tokyo, trên xe lửa đi làm về
nhà, tôi thấy một chiếc cầu vồng rực rỡ bắt qua bầu trời New York.
Gần bốn mươi năm sống ở đây, tôi chưa hề được thấy cầu vồng băng qua
ḍng sông và những nhà chọc trời. Cứ muốn tin đây là một dấu hiệu
anh gửi lại cho chúng tôi để an ủi phần nào sự ra đi bất chợt của
anh.
Mất anh, các bạn anh mất rất nhiều. Mất một người
hết sức cân bằng, suy nghĩ rơ ràng, vừa nhất quyết, vừa nhu nhuyến
về mọi phương diện: gia đ́nh, bè bạn, nghề nghiệp, trách nhiệm xă
hội. Có người bạn cầm điện thoại trên tay mà chỉ nói đi nói lại được
với tôi mấy chữ "tiếc quá, tiếc quá, rồi ấm ức, tiếc thật"..
Mất anh chúng tôi mất người tri kỷ, mất những lời
dịu ngọt hiền ḥa, một nguồn an ủi lớn. Mất anh tôi mất một người
đọc và cảm thơ ḿnh.
Người bạn thân ra đi
Đem theo một khoảng đời
Đem theo một nụ cười
Đem luôn một phần hồn tôi
Một khoảng trống trong ḷng
Đau theo từng nhịp thở
Với bao nhiêu kỷ niệm
Xót xa ngày tháng lưu vong
Có phải anh từng nói
Đất nước là của ḿnh
Quê hương c̣n nơi đó
Làm được ǵ làm đi
"I am a busy bee"
Cứ làm hoài không nghỉ
Quê hương ḿnh nơi đó
Làm được ǵ làm đi
Viết đi, viết nhiều đi
Viết đi, viết nữa đi
Tôi nghe tiếng th́ thầm
Với lời anh nhắn nhủ
Ta đă thành v́ sao
Ở trên cao nh́n xuống
Lấp lánh chiếu cơi đời
Ca hát với bầy chim
Đừng thương khóc cho ḿnh
Ở đây ḿnh yên nghỉ
Viết đi, viết nữa đi
Đừng dừng lại.. dừng lại là thụt lùi..
Quê hương ḿnh c̣n đó
Làm được ǵ làm đi...
Hăy thắp nén hương cầu nguyện cho anh được thảnh
thơi trên cơi trời mênh mông vô tận. Bắt đầu vào tuổi 60 con đường
c̣n lại để ḿnh đi cứ ngắn dần. Dù sao th́ chúng ta cũng nên để th́
giờ để chia xẻ với nhau, vừa đi vừa dừng lại ngắm cỏ cây trời nước.
Cố gắng thu hút tất cả ánh sáng, sắc đẹp của thiên nhiên hay của tâm
hồn vào ḷng ḿnh để rồi mai mốt chỉ c̣n thấy một màu đen mà thôi.
Tôi vẫn nghĩ "con ong moderate này" vẫn c̣n đâu
đây, vẫn c̣n gọi điện thoại cho nhau, vẫn gửi điện thư qua lại. Anh
hẹn với chúng tôi là "con ong" sẽ nghỉ làm việc vào năm 2014, lúc
anh 70 tuổi.
"Đừng dọn đi khỏi New York nghe, về hưu ḿnh sẽ
qua chơi vào mùa thu để ngắm rừng cây v́ ḿnh chưa được đến New York
vào mùa thu để xem lá vàng.. rồi mỗi năm ḿnh sẽ qua thăm một lần và
sẽ ở lâu hơn."
Sau vườn nhà tôi mùa này có rất nhiều ong, hay anh
là một trong những con ong đó đang đến thăm.
Lê thị Hàn & Nguyễn Bá Vinh
Viết theo lời các bạn vàng của anh Nguyễn văn Chuyển
Hastings-on-Hudson, New York tháng bảy, 2008
|
|