|
Năm 1972 , khủng hoảng dầu hỏa cũng là
thời điểm “arubaitoo” bắt đầu gắn bó với tui.
Tui và người bạn mới quen
ở shokudoo của Kokusai được nhận vào làm ở hăng Dai Nippon Insatsu,
một trong những hăng in lớn ở Tokyo.
Công việc không cần nhanh
nhẹn nhưng cần sức lực khi khiêng một xấp giấy gần 50 kg đưa vào máy,
trong khi tui chí cân nặng khoảng 49 kg mà thôi. Tui và người bạn
phải ́ ạch vất vả lắm mới hoàn thành nhiệm vụ.
Vài hôm sau tui có gặp
một kohai vào làm chung. Hơi ngạc nhiên v́ kohai nầy đang học Nhựt
nghữ để lo vào đại học. Tụi tui khuyên bảo kohai nên nghĩ làm về đi
học nhưng anh ta cứ khư khư không chịu nghe lời.
Sau một hồi lâu tṛ
chuyện kohai mới thổ lộ chuyện riêng tư, lư do khiến anh quyết định
nghĩ học đi làm, không phái lư do kinh tế mà v́ một lư do rất tế nhị
khó tỏ cùng ai.
Bị thuyết phục kohai cho
biết anh để ư một cô kohai học cùng trường Nhựt ngữ nhưng không dám
ngơ lời. Anh nhờ người bạn thân của cô kohai sắp xếp đế gặp mặt
trong lớp sau khi tan học.
Khi chỉ c̣n lại hai người,
anh kohai bộc trực :
- Tui thích ấy. Ấy trả
lời đi. Nếu ấy không thích tui th́ tui sẽ nghĩ học.
Tiếp theo anh kohai nửa
hỏi nửa trả lời
- Hôm nay tui đang đi làm
th́ mấy anh biết câu trá lời rồi phải không ?
Tui mắc cười trong bụng
dữ lắm mà sợ chạm tự ái anh kohai nên đè nén dữ lắm muốn đau bụng
luôn.
Sau khi lấy lại b́nh tính,
tui bèn hiến kế.
- Lần sau đừng hẹn trong
lớp học mà nên hẹn ớ nhà ga xe lửa nghe
- Sao lại hẹn ở ga xe lửa
? anh kohai hỏi
- Thay v́ hăm dọa nghĩ
học, tui nói, anh hăm nhảy vô xe lửa nếu câu trả là không.
- Trời ơi, anh kohai nhảy
dựng la lên, tui đâu có tự tử v́ không được yêu.
- Ai bảo anh tự tứ, tui
nói, anh hỏi câu ấy ấy khi thấy xe gần tới. Nếu câu trả lời là không
th́ chờ xe ngừng lại mở cửa nhảy vô. Tui đâu có xúi nhảy xuống đường
rầy đâu mà la quảng vậy ?
Cả bọn tụi tui cười hả hê,
Tui biết anh kohai vẫn c̣n mang một bầu tâm sự không vui nhưng đă
trở lại lớp Nhựt ngữ vài ngày sau đó.
Sau một thời gian, tụi
tui nghĩ việc ở hăng in v́ khuân vác giấy không nổi nữa.
Tui xin một chân rứa ly
chén cho một kissaten ở nhà ga Ueno.
Đứng rửa ly chén không
nặng nhoc nhưng tui có cảm tướng làm hoài mà không hết việc.
Khố nhứt là những ngày
nắng đẹp cuối tuần. Mấy cô Nhựt mặc Kimono, môi thoa son đỏ hoét,
viếng công viên Ueno xong ghé quán giải khát.
Đọc đến đây chắc người
đọc ngạc nhiên tại sao tui than phiền mấy phụ nữ Nhựt phải không ?
Tui có cái lư cuả tui chớ
bộ.
Lư do là không biết mấy
cô xài mỹ phẩm chi chi mà cái môi đỏ hoét, khi nhấp môi lên mấy ly
nước giải khát nó dính lại trên vành, làm tui phải chà tới chà lui
mỏi tay gần chết mới xoá hết.
Ông xếp của tui cứ vừa
hối vửa kiểm soát mấy cái ly tui rửa xong. Đôi khi tui bị quở v́ vết
son c̣n trên vành ly.
Sau biến cố 1975, tui rời
Nhựt sang sinh sống ở kinh đô hoa lệ.
Có một dịp đi thăm thằng
bạn thân ớ Canada vào thập niên 90, tối khuya thấy có người mang đèn
pin trên đầu, lum khum trước sân nhà thằng bạn.
Hai tay họ cứ thọt vô
thọt vô cái túi nhỏ mang ở mắt cá dưới chân, rồi ṃ ṃ chụp chụp con
ǵ dưới đất.
Thằng bạn giải thích là
họ bắt trùng bán cho những hăng chế tạo mỹ phẩm, dùng chế biến son
xứt môi cho qúy bà, v́ con trùng có chất nhờn giúp cho ḿnh mẩy lúc
nào cũng ẩm ướt để chui ra chui vào đất.
Hăng mỹ phẩm dùng chất
nhờn nầy làm son v́ nó giúp cho qúi bà giữ được làn môi đỏ và môi
không khô.
Nhắc tới con trùng, tui
xin kể hầu người đọc câu chuyện vui nhỏ sau đây.
Có một anh Exryu về hưu
rất hiền lành, rất đạo đức, không sát sanh, ăn chay trường nhưng
khoái ngũ mặn, cùng người bạn đời an hưởng tuổi ǵa ở Mỹ.
Một hôm ra sân sau ngổi
uống trà, trông chừng thằng cháu nội mới sang chơi mấy bửa.
Thấy thằng cháu nội cứ
lay hoay chỗ bụi cỏ, ông lại gần xem chuyện ǵ.
Thằng cháu nội đang đùa
con trùng nó kéo ra từ lỗ hang dưới đất. V́ ḷng nhân ông bảo thằng
cháu đưa con trùng để ông phóng sanh, nhét con trùng vào lỗ đất nơi
nó bị kéo ra.
Ông cố gắng hết sức nhưng
không cách nào nhét con trùng vô lỗ v́ nó trơn trơn và mềm nhũng.
Đứng nh́n hồi lâu, thằng
cháu nội chạy vô nhà. Nó trở ra xin ông Nội để cho nó giúp.
Thằng cháu nội căng con
trùng ra cho thắng, lấy chai keo xịt tóc xịt một hồi, tay cầm con
trùng cứng ngắt, thẳng bon nhét vô lỗ rất dễ dàng.
Anh Exryu gật gù cười hà
hà, khen thằng cháu nội qúa thông minh.
Sáng hôm sau ngồi ăn sáng,
anh Exryu tươi cười móc túi 20$ trao cho thằng cháu.
- Nội thưởng cho con đó,
anh Exryu nói.
Thằng cháu nội nhận quà
chưa kịp thắc mắc tại sao lại được qùa th́ bà Nộii đi ra từ nhà bếp
cười cười hỏi :
- Lần sau cháu làm cho
con trùng vừa cứng vừa to hơn được không ?
??????
Trời biết chuyện ǵ đă
xảy ra ….. thằng cháu nội nh́n anh Exryu chẳng hiểu ǵ hết ….
Chú thích :
Nhắc chuyện cũ cho vui. Trúng ai ráng
chịu, đừng lầu bầu nghe ….
......................
Bị chú của ERCT : Bài của anh 4
Austin - Trương Quang Thưởng - đăng lại với sự đồng ư của anh Thưởng |